ĐÊM KHÔNG NGỦ NỐI DÀI SỰ SỐNG
Có những đêm trong bệnh viện, thời gian dường như ngừng lại.
Đêm 25/7/2026 là một đêm như thế.

Chạy đua với thời gian để sự sống được hồi sinh tại Bệnh viện Bãi Cháy
Bên ngoài, nhiều gia đình đã chìm vào giấc ngủ. Những con đường thưa dần ánh đèn xe. Nhưng phía sau cánh cửa khu hồi sức và phòng mổ của Bệnh viện Bãi Cháy, hàng chục y, bác sĩ vẫn đang chạy đua với thời gian. Không phải để níu giữ một sự sống đã không còn hy vọng, mà để giữ gìn những phần sự sống cuối cùng, thực hiện trọn vẹn tâm nguyện của một người hiến tạng, trao cơ hội hồi sinh cho những con người đang mòn mỏi chờ đợi ở nhiều nơi trên cả nước.
Người hiến là nam thanh niên mới 19 tuổi.
Tai nạn giao thông đã cướp đi tuổi trẻ của em quá sớm. Sau nhiều giờ nỗ lực cấp cứu và hồi sức tích cực, phép màu không xảy ra. Hội đồng chuyên môn xác định chết não theo đúng quy định. Trong đau thương tột cùng, gia đình đã đưa ra một quyết định không hề dễ dàng: hiến tạng của con để cứu những người khác.
Đó là khoảnh khắc nỗi đau hóa thành hy vọng.

Nhưng để hy vọng ấy trở thành hiện thực, là một hành trình khác, hành trình của những con người mặc áo blouse trắng.
Cuộc chạy đua bắt đầu khi màn đêm buông xuống
Khi nhiều người chuẩn bị kết thúc một ngày làm việc, tại Bệnh viện Bãi Cháy, cả hệ thống chuyên môn mới thực sự bước vào thời khắc căng thẳng nhất.
Các bác sĩ hồi sức không còn mục tiêu cứu sống người bệnh, nhưng vẫn phải duy trì tuần hoàn, hô hấp và mọi chỉ số sinh tồn ở mức tối ưu. Bởi chỉ cần huyết áp tụt, oxy giảm hay một biến động nhỏ, chất lượng các tạng hiến có thể bị ảnh hưởng.
Đó là nghịch lý đầy xúc động của y học ghép tạng.
Người bệnh đã ra đi.
Nhưng trái tim vẫn phải tiếp tục đập.
Lá gan vẫn phải được nuôi dưỡng.
Hai quả thận vẫn phải được bảo vệ từng phút, từng giây.
Suốt nhiều giờ liền, các bác sĩ hồi sức gần như không rời màn hình theo dõi. Mỗi chỉ số được điều chỉnh chính xác. Mỗi loại thuốc được tính toán cẩn trọng. Không ai cho phép mình sơ suất, bởi phía sau những thông số ấy là cơ hội sống của nhiều con người khác.
Khi phòng mổ sáng đèn giữa đêm
Ánh đèn phòng mổ bừng sáng.
Các ê-kíp từ Trung tâm Điều phối ghép tạng quốc gia cùng các bệnh viện tuyến Trung ương đã có mặt, phối hợp với đội ngũ Bệnh viện Bãi Cháy.




Không có tiếng nói lớn.
Không có sự vội vã hỗn loạn.
Chỉ có những ánh mắt tập trung, những bước chân khẩn trương và sự phối hợp gần như tuyệt đối.
Bên ngoài phòng mổ, chiếc thùng bảo quản chuyên dụng đã sẵn sàng.
Ai cũng hiểu, từ giây phút các tạng được lấy ra khỏi cơ thể người hiến, thời gian sẽ được tính bằng từng phút.
Không còn chỗ cho bất kỳ sự chậm trễ nào.
Trong phòng mổ, các bác sĩ thao tác chính xác đến từng đường cắt.
Bên ngoài, nhiều nhân viên y tế lặng lẽ đứng chờ.
Không ai nói nhiều.
Có người tranh thủ ghi chép.
Có người chuẩn bị phương tiện vận chuyển.
Có người chỉ lặng im dõi theo.
Bầu không khí đặc quánh sự tập trung, xen lẫn niềm xúc động khó diễn tả thành lời.
Từng phút để giữ lấy cơ hội sống
Khi các tạng được lấy thành công, cuộc chạy đua lại bước sang chặng mới.
Những chiếc túi bảo quản vô trùng nhanh chóng được đặt trong thùng chuyên dụng chứa đầy đá lạnh.
Hai nhân viên y tế nâng chiếc thùng lên bằng cả hai tay.
Không chỉ vì trọng lượng.
Mà bởi họ hiểu, bên trong không đơn thuần là một cơ quan của cơ thể người.
Đó là sự sống.
Là hy vọng.
Là niềm mong mỏi của những gia đình đang từng ngày chờ một cuộc gọi báo có nguồn tạng phù hợp.
Không ai bảo ai.
Mọi bước chân đều trở nên nhanh hơn.
Từ cửa phòng mổ đến xe chuyên dụng chỉ vài chục mét, nhưng dường như ai cũng muốn rút ngắn thêm từng giây.
Chiếc xe lặng lẽ rời bệnh viện trong màn đêm.
Mang theo món quà vô giá mà một gia đình vừa gửi lại cho cuộc đời.
Một đêm thức trắng để năm người được hồi sinh
Theo phương án điều phối của Trung tâm Điều phối ghép tạng quốc gia, các ê-kíp đã lấy thành công 01 tim, 01 gan và 02 thận. Đặc biệt, lá gan được chia thành hai phần để ghép cho hai người bệnh khác nhau. Nhờ đó, từ 4 tạng hiến đã mang lại cơ hội sống cho 5 người bệnh đang có tên trong Danh sách chờ ghép tạng quốc gia.
Đằng sau con số ấy là hàng chục y, bác sĩ, điều dưỡng, kỹ thuật viên, nhân viên gây mê hồi sức, điều phối viên… đã cùng thức trắng.
Họ không có nhiều thời gian để cảm nhận sự mệt mỏi.
Bởi khi chiếc xe cuối cùng rời bệnh viện, công việc của họ mới tạm khép lại.
Lúc ấy, trời cũng vừa hửng sáng.
Bình minh của sự sống
Sáng 26/7.
Những tia nắng đầu tiên len qua ô cửa kính bệnh viện.
Một đêm trắng đã kết thúc.
Ở nơi này, một gia đình đang lặng lẽ tiễn biệt người thân.
Nhưng ở nhiều bệnh viện khác trên cả nước, cũng trong buổi sáng ấy, sẽ có những gia đình vỡ òa khi biết người thân mình đã có cơ hội được ghép tạng.
Sự sống đã không dừng lại.
Nó tiếp tục được nối dài từ quyết định đầy nhân văn của một gia đình và từ sự tận tâm của những người thầy thuốc đã âm thầm chạy đua với thời gian suốt đêm.
Trong nghề y, không phải ca bệnh nào cũng có thể giữ được một mạng người.
Nhưng có những đêm, bằng tất cả chuyên môn, trách nhiệm và trái tim của mình, đội ngũ y tế đã làm được một điều còn lớn lao hơn: giúp một sự ra đi trở thành khởi đầu của nhiều sự sống mới.
Và có lẽ, đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của ca hiến tạng sau chết não được thực hiện xuyên đêm tại Bệnh viện Bãi Cháy, nơi những con người mặc áo trắng đã lặng lẽ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của người hiến, để năm cuộc đời khác tiếp tục được viết tiếp bằng món quà vô giá mang tên sự sống.
Mạc Thảo
